04:04 ICT Thứ tư, 17/01/2018

Trang nhất » Trang Chủ » Góc nhìn GV- HS » Giáo viên

Chùm thơ về nhà giáo

Chủ nhật - 20/11/2011 06:16
Truyền thống Tôn Sư Trọng Đạo là truyền thống đẹp trong văn hóa của nguời Việt Nam. Nghề giáo c được xem  là nghề cao quý nhất trong những nghề cao quý. Học trò có thầy cô giáo của mình. Thầy cô giáo cũng có thầy cô giáo của mình. Thế hệ tiếp nối thế hệ đã để lại cho đời những vần thơ đẹp về nhà giáo. Đó là những băn khoăn, là những trân trọng, là những cảm xúc bất chợt là niềm tự hào, là tình yêu, là..... Nhân ngày nhà giáo Việt nam 20-11 tôi xin gửi tới các bạn đọc, các quý thầy cô giáo chùm thơ về nhà giáo của nhiều tác giả:


Thưa Thầy

Thưa thầy, bài học chiều nay
Con bỏ quên ngoài cửa lớp
Dưới gốc phượng già, nằm nghe chim hót
Con hóa mình thành bướm và hoa


Thưa thầy bài tập hôm qua
Con bỏ vào ngăn khóa kín
Mải lượn lờ theo từng vòng sóng
Cái ngã điệu đàng, sân trượt patin




Thưa thầy, bên ly cà phê đen
Con đốt thời gian bằng khói thuốc
Sống cho mình và không bao giờ mơ ước
Mình sẽ là ai ? Tôi sẽ là ai ?



Thưa thầy, qua ngõ nhà thầy khuya nay
Con vẫn thấy một vầng trăng ấm sáng
Thầy ngồi bên bàn phẳng lặng
Soạn bài trong tiếng ho khan




Thưa thầy, cho là nhận: điều giản đơn
Sao con học hoài không thuộc
Để bây giờ khi con hiểu được
Biết làm sao tạ lỗi cùng thầy

(Tạ Nghi Lễ)


Xin lỗi các em

Tôi đâu phải người làm nông
Cày xong đánh giấc say nồng một hơi
Chuông reo tan buổi dạy rồi
Còn nghe ray rứt nỗi đời chưa yên.

Trách mình đứng trước các em
Dửng dưng cả tiếng hồn nhiên gọi: Thầy!
Rụng dần theo bụi phấn bay
Ước mơ một thuở căng đầy tuổi xanh

Dẫu là lời giảng của mình
Cơn ho chợt đến vô tình cắt ngang
Dẫu là tiết học vừa tan
Bước qua cửa lớp đôi lần hụt hơi!

Hiểu dùm tôi các em ơi
Giấu bao ám ảnh khôn nguôi từng giờ
Cảnh đời chộn rộn bán mua
Áo cơm nào dễ chi đùa với ai.

Vờ quên cuộc sống bên ngoài
Nhiều điều xa lạ nói hoài riết quen
Dở hay, yêu ghét, trắng đen
Còn bao sự thật đã nhìn thẳng đâu

Ai còn dằn vặt đêm sâu
Trong từng sợi tóc bạc màu truân chuyên
Thật lòng tạ lỗi các em
Hiểu ra khi đã lớn lên mai này!

Trần Ngọc Hưởng



Nghe thầy đọc thơ

Em nghe thầy đọc bao ngày
Tiếng thơ đỏ nắng xanh cây quê nhà
Mái chèo nghe vọng sông xa
Êm êm như tiếng của bà năm xưa
Nghe trăng thuở động tàu dừa
Rào rào nghe chuyển cơn mưa giữa trời
Thêm yêu tiếng hát mẹ cười
Yêu thơ em thấy đất trời đẹp ra…

Trần Đăng Khoa



GỬI VỀ CÔ GIÁO DẠY VĂN

Có thể bây giờ cô đã quên em
Học trò quá nhiều, làm sao cô nhớ hết
Xa trường rồi, em cũng đi biền biệt
Vẫn nhớ lời tự nhủ: sẽ về thăm.

Có thể bây giờ chiếc lá bàng non
Của ngày em đi đã úa màu nâu thẫm
Ai sẽ nhặt dùm em xác lá
Như em thuở nào ép lá giữa trang thơ ?

Ước gì... Hiện tại chỉ là mơ
Cho em được trở về chốn ấy
Giữa bạn bè nối vòng tay thân ái
Được vui-buồn-cười-khóc hồn nhiên

Em nhớ hoài tiết học đầu tiên
Lời cô dạy: "Văn học là nhân học"
Và chẳng ai học xong bài học làm người!
Chúng em nhìn nhau khúc khích tiếng cười
Len lén chuyền tay gói me dầm cuối lớp

Rồi giờ đây theo dòng đời xuôi ngược
Vị chua cay thuở nào cứ thấm đẫm bờ môi
Những lúc buồn em nhớ quá - Cô ơi!
Bài học cũ chẳng bao giờ xưa cũ...

Nguyễn Thụy Diễm Chi



RỂ THẦY!

Một đám con trai nghịch ngợm
Đứa gọi bố, đứa gọi thầy
"Cho con về làm... Rể"
Thầy cười hiền - nhẹ khói thuốc bay

Trách thầy sớm "Kế hoạch hóa"
Mà em con đến là xinh
Chẳng lẽ thầy ừ một đứa
Để lũ còn lại... "thất tình"?

Ấm áp mắt cười, thầy dặn:
"Cần lo nhiều đến tương lai
Các trò học hành cho giỏi
Đứa nào cũng là con thầy
Lớp 12 cả rồi đấy
Thầy mong các trò gắng lên
Rồi trò nào muốn làm RỂ
Để thầy...sinh thêm mấy EM".



Gặp lại Thầy
 
Con dừng lại phía hàng cây
Bồi hồi khi gặp dáng thầy hôm nao
Trường xưa vẫn nét ngày nào
Và đây vẫn dáng thấy cao cao gầy
Vẫn bao la một vòng tay
Đón con như thể chưa ngày cách xa
Kiềm lòng để lệ khỏi nhoà
Giọng thầy trầm ấm "thật thà phải con?"
Cái tên thấy gọi riêng con
Đến giờ con thấy vẫn còn mới nguyên
Ước mong con mãi không quên
"thật lòng vững trí đừng phiền nghe con"
Lợi danh - danh lợi sẽ mòn
Những điều thấy dạy còn hoài khắc tâm
Nhớ tóc thấy điểm hoa râm
Cùng lời chỉ dạy âm thầm con mang

Ai quên đi chuyến đò ngang
Quên sao người lái thuyền sang bến đời.


"Dạ thưa thầy !
                                     Võ Thanh An

Dẫu biết rằng " Một sự nhịn chín sự lành"
Dạ thưa thầy, con đã nhịn đến quên mình
Sao sự lành hiếm thế?
Vâng! Thì cõi luân hồi là bể dâu, dâu bể
Con vẫn nhớ lời thầy diệt oán bằng ân

Dạ thưa thầy, viên phấn trắng đã đổi màu
Ngày nay bảng đen có nơi thay tấm phooc -mi - ca màu trắng
Buộc lòng viên phấn là bút dạ màu đen

Dạ thưa thầy, con vẫn là đứa bé ý nguyên
Run lên trước cuộc đời như đã từng run lên khi thầy kêu lên bảng
Dạ thưa thầy, con tin sự nhịn là cứu cánh
Bao giờ cuộc đời lành hơn?
Dạ thưa thầy..."  
 
 
                                                                                                 Thiên Sơn (tổng hợp)

Nguồn tin: Trường THPT Nguyễn Văn Cừ

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: thầy cô

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Quảng Cáo - Điều Hành

quang nam
rao vat da nang
Tra Cứu Điểm tuyển sinh vào 10
Trường Học Kết Nối
Báo quảng nam
Mạng Giáo Dục Việt Nam
Đại học xây dựng
Điều hành tác nghiệp
quangnam.edu.vn